Sa Đéc Xưa và Nay... Sa Đéc của Bạn Bè và Thân Hữu
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Thơ sưu tầm - Hổn Hợp

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin


Posts : 344
Join date : 14/02/2017

Bài gửiTiêu đề: Thơ sưu tầm - Hổn Hợp   Tue Jun 13, 2017 9:38 pm

Bến My Lăng

Bến My Lăng nằm không, thuyền đợi khách...
Rượu cạn rồi, Ông lái chẳng buông câu.
Trăng thì đầy rơi vàng trên án sách
Ông lái buồn để gió lén mơm râu.

Ông không muốn rung người lên tiếng địch.
Chở thuyền hồn lên tắm bến trăng cao.
Trời đìu hiu, đìu hiu trời tỉnh mịch.
Trời võ vàng, vì thiếu những vì sao.

Trôi quanh thuyền, chiếc lá vàng quá lạnh.
Tơ vương trời như một giải trăng trăng.
Chiều ngui ngút, mây trôi về nẻo quạnh.
Để đêm buồn, giăng phủ bến My Lăng.

Bổng một đêm, có chàng kỵ mã.
Nhúng đầy trăng , màu áo ngọc lưu ly.
Chàng gọi đò, gọi đò như hối hả.
Sợ trăng vàng rơi khắp lối chưa đi.

Ông lảo vẩn say trăng, đầu gối sách.
Để thuyền hồn rời khỏi bến My Lăng.
Chàng gọi đò, gọi đò như oán trách.
Gọi đò thôi, run rẩy cả nhành trăng.

Bến My Lăng còn lạnh, bến My lăng.
Ông lái đò đợi khách đã bao trăng.


Yến Lan

**************

Gởi Tương tửu

Nay ta thèm rượu, nhớ mong ai.
Một mình nhấp chén, chẳng buồn say !
Trước kia hai thằng hết một nậm.
Trò chuyện dông dài, mặt đỏ sẩm.
Nay một mình ta, một be con.
Rượu cạn rồi thơ mới véo von !

Thưở ấy chúng mình nghèo sơ xác,
mà vẩn xem tiền như cỏ rác,
Kiếm được đồng nào đem tiêu hoang.
Rủ nhau chè, chén nói huyênh hoang.
xáo trộn văn chương với chả cá.
Chửi Đông, chửi Tây, chửi tất cả.
Rồi ngủ một đêm mộng với mê.
Tỉnh dậy nhìn nhau cười hê hê..!

Thời thế bây giờ vẩn thấy khó.
Nhà văn An Nam Khổ như chó.
Mổi lần cầm bút viết văn chương.
Nhìn đàn chó đói nằm trơ xương.
Rồi nhìn chúng mình hì hục viết.
Suốt mấy năm trời, kiết vẩn kiết.
Mà thương cho tôi, thương cho anh.
Đã rụng bao nhiêu mái tóc xanh !
Bao giờ chúng mình thật ngất ngưởng ?
Tôi làm trạng nguyên, anh Tể tướng ?
Anh bên vỏ, tôi bên văn.
Múa bút, tung gương hả một phen ?

Chứ như bây giờ là trò chơi.
Làm báo, làm bung chán mớ đời !
Anh đi che tàn, một lủ ngốc.
Triết lý con cừu, văn chương cốc !
Còn tôi bưng thúng theo đàn bà.
Ra chở bán văn ngày tháng qua !

Cho nên tôi buồn thôi biết mấy.
Đời còn nhố nhăng, ta chịu vậy !
rồi buồn lấy rượu uống say sưa.
bực chí thành say mấy cũng vừa !
Mẹ cha cái kiếp làm thi sỉ !
Chơi nước cờ cao, gặp vận bỉ !
Rồi đâm ra điên, đâm vẩn vơ.
Rốt cuộc chỉ còn mộng với mơ...


Nguyễn Vỉ

**************************


Được sửa bởi Admin ngày Tue Jun 13, 2017 9:43 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nguoisadec.forumotion.com
Admin
Admin


Posts : 344
Join date : 14/02/2017

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ sưu tầm - Hổn Hợp   Tue Jun 13, 2017 9:39 pm

30-04-75

Buồn tủi nào, khi trở thành vong quốc.
Hận thù nào, khi đã mất quê hương.
Potomat mấy mùa trong với đục.
Đưa kiếp ta mổi lúc mổi xa nguồn.

Ngày hai lượt qua cầu thương tiếc đó.
Gió heo mai làm nước cuốn trôi nhanh.
Tôi chợt nhớ dòng phù sa chín cửa.
Cửu Long ơi, mộng ước đã tan tành.

Đành câm nín trong chờ cơn bảo lặng.
Đành xót sa vọng nẻo tương giao.
vẩn biết mịch mờ nhưng tôi không nản.
Đường ra khơi vẩn thấy bóng con tàu...


Vủ Đình Trường

*****************

Đôi Bờ

Thương nhớ ơ hờ, thương nhớ ai ?
Sông sa từng lớp lớp mưa dài.
Mắt kia em có sầu cô quạnh.
Khi chớm Thu về, một sớm mai?

Rét mướt mùa sau chừng bến Ngự.
Bên này em có nhớ bên kia.
Giăng giăng mưa bụi qua phòng tuyến.
Quạnh vắng chiều sông, lạnh bên tê.

Khói thuốc xanh dòng, khơi lối xưa.
Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ.
Thoáng hiện em về trong đáy cốc.
Nói cười như chuyện một đêm mơ.

Xa quá rồi em người mổi ngã.
Bên này đất nước nhớ thương nhau.
Em đi áo mỏng buông hờn tủi.
Dòng lệ thơ ngây có dạt dào.

Quang Dũng

********************
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nguoisadec.forumotion.com
Admin
Admin


Posts : 344
Join date : 14/02/2017

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ sưu tầm - Hổn Hợp   Tue Jun 13, 2017 9:40 pm

Qua Mấy Ngõ Hoa
******

Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ ... chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội !

Tay nhớ ai mà tay bối rối
Áo thương ai lồng lộng đôi tà
Đường về nhà qua mấy ngõ hoa
Chớ có liếc mắt nhìn ong bướm

Có chi mô mà chân luống cuống
Cứ tà tà ta bước song đôi
Đi một mình tim sẽ mồ côi
Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp

Để tóc rối cần chi phải kẹp
Nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền
Buộc hồn O vào những cánh chim
Bay lên đỉnh hồn anh ngủ đậu

Cứ mím môi rứa là rất xấu
O cười tươi duyên dáng vô cùng
Cho anh nhìn những hạt răng xinh
Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại

Mi khẽ chớp nghĩa là sắp háy
Háy nguýt đi giận dỗi càng vui
Gót chân đưa bước mộng bồi hồi
Anh chợt thấy trần gian quá chật

Không ngó anh răng nhìn xuống đất
Đất có chi đẹp đẽ mô nờ
Theo nhau từ hôm nớ hôm tê
Anh hỏi mãi răng O không nói ?

Tình im lặng tình cao vời vợi
Hay nói ra sợ dế giun cười
Sợ phố ghen đổ lá me rơi
Sợ chân bước sai hồi tim nhịp

Cứ khoan thai rồi ra cũng kịp
Vạn mùa Xuân chờ đón chung quanh
Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang
Vẫn theo O giờ về tan học

Từ bốn cửa Đông Tây Nam Bắc
Đến bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Theo nhau về như sáo sang sông
Như chuồn chuồn có đôi có cặp

Chim chìa vôi chuyền cành múa hát
Trên hư không ve cưới mùa Hè
O có nghe suốt dọc đường về
Sỏi đá gọi tên người yêu dấu

Hoa tầm xuân tím hoang bờ dậu
Lòng anh buồn chi lạ rứa thê
Nón nghiêng vành nắng chết đê mê
Anh mê sảng theo chiều tắt chậm

Chiều đang say vì tình vừa ngấm
Hai hàng cây thương nhớ mặt trời
Chiều ni về O nhớ thương ai ?
Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh

Thuyền xuôi giòng, ngẩn ngơ những bến
Anh như là phố đứng trông mưa
Anh như là quế nhớ trầm xưa
Sợ một mai O qua mất bóng

Một mai rồi tháng năm sẽ lớn
O nguôi quên những sáng trời hồng
O sẽ quên có một người mong
Một kẻ đứng dọc đường trông đợi

Còn nhớ chi ngôi trường con gái
Lớp học sầu khung cửa giờ chơi
Cặp sách quăng đâu đó mất rồi
Vì O bận tay bồng, tay bế

Chuyện hôm ni sẽ thành chuyện kể
Những lúc chiều đem nắng sang sông
O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng
Mình nhớ ai mà buồn chi lạ !

Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội !

Mường Mán

****************


Bài Ca Sông Dịch

Đời lắng nghe đây trầm tư hồn bể dâu
Bàng bạc trường giang lạnh khói
Đìu hiu điệp khúc ly sầu
Đã mấy thời gian nằm u hoài sông Dịch
Tiễn kẻ một đi người kiếm khách Đông Châu
Ôi sông ngát dư linh ! trải bao đời có biết
Hào khí ai xưa giờ vang bóng nơi đâu
Phải chăng ngươi ! phải chăng kìa dấu vết
Tình anh rờ rỡ ngàn sau
Nước trôi đây nước trôi bờ cõi Việt
Âm u gợn tiếng ghê màu
Ai tráng sĩ bao năm mài gươm dưới nguyệt
Còn tưởng nghe hồn thép múa sông sâu
Kinh Kha hề Kinh Kha
Vinh cho người hề ! ba nghìn tân khách
Tiễn người đi tiếng trúc nhịp lời ca
Biên thùy trống giục
Nẻo Tần sương sa
Gió thê lương quằn quại khói chiêu hà
Buồn xưa giờ chưa tan
Phong tiêu tiêu hề Dịch thủy hàn
Bạch vân ! Bạch vân ! kìa ngang rừng phất phới
Ôi màu tang khăn gói lũ người Yên
Nhịp vó câu nẻo Hàm dương tung bụi
Ta nghe , ta nghe ! này cuồng phong dấy lên
Tám phương trời khói lửa
Một mũi dao sang Tần
Ai trách Kinh Kha rằng việc người đã lỡ
Ai khóc Kinh Kha rằng thềm cao táng thân
Ai tiếc đường gươm tuyệt diệu
Mà thương cho cánh tay thần
Ta chỉ thấy
Tơi bời tướng sĩ thây ngã hai bên
Một triều rối loạn ngai vàng xô nghiêng
Áo rách thân rung hề ghê hồn bạo chúa
Hùng khí nuốt sao Ngâu hề nộ khí xung thiên
Một cánh tay đưa mà danh lừng vạn cổ
Hiệp sĩ Kinh Kha hề người thác đã nên
Ta há quan tâm gì việc thành hay bại
Thế gian ơi kìa bãi bể nương dâu
Cung điện Hàm dương ba tháng đỏ
Thành xây cõi dựng là đâu
Nào ai khởi nghiệp đế
Nào ai diệt chư hầu
Ca trùng lửa đóm cùng hoàn phản không hư
Dù lăng ngà hay cỏ khâu
Riêng tồn tại với thời gian việc làm chính nghĩa
Tranh sáng với trăng sao tấm lòng trượng phu
Một nét dao bay ngàn thuở đẹp
Dù sai hay trúng cũng là dư
Kìa uy dũng kẻ sang Tần không trở lại
Đã trùm lấn Yêu Ly hề át Chuyên Chư
Ôi Kinh Kha
Hào khí người còn sang sảng
Đâu đây lòa chói giấc mơ
Nước sông Dịch còn trôi hay đã cạn ?
Gương anh hùng vằng vặc sáng thiên thu !


Vũ Hoàng Chương

*****************

Mòn Mỏi

- Em ơi nhẹ cuốn bức rèm tơ
Tìm thử chân mây khói tỏa mờ
Có bóng tình quân muôn dặm ruổi
Ngựa hồng tuôn bụi cõi xa mơ

- Xa nhìn trong cõi trời mây
Chị ơi, em thấy một cây liễu buồn

- Bên rừng em hãy lặng nhìn theo
Có phải chăng em ngựa xuống đèo ?
Chị ngỡ như chàng lên tiếng gọi
Trên mình ngựa hí, lạc vang reo

- Bên rừng ngọn gío rung cây
Chị ơi, con nhạn lạc bầy kêu sương

- Tên chị ai gieo giữa gió chiều
Phải chăng em hỡi tiếng chàng kêu
Trên giòng sông lặng em nhìn thử
Có phải chăng người của chị yêu ?

- Sóng chiều đùa chiếc thuyền lan
Chị ơi, con sáo gọi ngàn bên sông
Ôi kìa bên cõi trời Đông
Ngựa ai còn ruổi dặm hồng xa xa

- Này lặng em ơi, lặng lặng nhìn
Phải chăng mình ngựa sắc hồng in
Nhẹ nhàng em sẽ buông rèm xuống
Chị sợ bên sông bóng ngựa chìm

- Ngựa hồng đã đến bên hiên
Chị ơi, trên ngựa chiếc yên .... vắng người


Thanh Tịnh

*************


Cô láng Giềng Tôi
*******
Cô láng giềng tôi đẹp mặn mà,
Môi hồng luôn điểm nụ cười hoa
Gặp tôi qua ngõ thì cô đã
thỏ thẻ: "Mời anh ghé lại nhà.”

Bên đường tôi ngắt cánh hoa lê
Bỗng gặp cô em gánh gạo về
Trên gạo cô mời tôi đến để:
Thúng này sách vở, thúng này... lê .

Tôi si giọng hát của cô em
Trong trẻo, thơ ngây giọng rĩ rền ,
Gấp sách tôi ngồi vơ vẩn mộng
Giật mình canh vạc đã kêu đêm .

Một hôm tôi viết bức thi tình
Tạm biệt cô em đến Đế kinh.
Đôi má ửng hồng cô đến nói,
Nói hoài chỉ được: “Em yêu anh."

.. Về nhà độ ấy nhãn còn non
Cách mặt cô em mấy hạ tròn ,
Thổn thức bên nhà hơi hát nhẹ
Nhẹ nhàng mới biết hát … ru con.

Thanh Tịnh


******************
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nguoisadec.forumotion.com
 
Thơ sưu tầm - Hổn Hợp
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Người Sa Đéc :: Góc Văn Thơ :: Thơ & Văn-
Chuyển đến